Tha thứ cho tôi



Chúng ta luôn cần ai đó cho những khoảng trống trải

Và ta tìm đến người thầm lặng yêu ta để được thương yêu lấp đầy

Để được vỗ về, được nâng niu

Tất cả hoàn toàn vô điều kiện

Hơn ai hết ta biết rõ những thương yêu đó là một điều tự nhiên trong họ

Và ta ngụy biện cho sự tham lam của mình bằng ý nghĩ ta đang cho họ niềm vui, ta đang làm họ hạnh phúc

Để rồi một lúc thật đầy

Ta rời bỏ họ như một lẽ tự nhiên bởi trong ta không phải tình yêu

Dù có cố gắng bao nhiêu, tim ta không hoàn toàn đập vì họ

Con người ấy chào tạm biệt ta bằng ánh mắt hiền từ, dặn dò ta giữ gìn

Sửa lại cổ áo chemise cho ta, phủi những nếp nhăn trên bờ vai ta

Ta quay đi

Họ trở về nhà và khóc mướt

Và chờ đợi một ngày ta lại đến



Những con người thầm lặng yêu một con người khác trong đời

Sao nụ cười nào cũng lẫn với nước mắt

Ta tự hỏi khi hạnh phúc sao họ không cười mà lại khóc

Ta tự hỏi sao họ có thể tàn nhẫn với bản thân mình như thế khi luôn đều đặn gửi những tin nhắn cho ta

Nhắc ta áo ấm

Nhắc ta mang ô đi làm

Nhắc ta đừng vì bận bịu mà dùng bữa không đúng giờ

Nhắc ta mua quà giáng sinh cho gia đình

Nhắc ta đắp chăn những đêm trở lạnh

Dù chẳng mấy khi ta trả lời

Không phải vì lòng ta ơ hờ, mà vì ta không muốn họ chìm nghỉm trong những tình cảm đầy vọng tưởng



Khi ta không thể yêu thương họ thật đầy đủ, thì làm sao ta có quyền bắt họ chờ đợi

Dù thế họ vẫn chờ ta bên hiên nhà, trao cho ta chìa khóa và mong một ngày nghe thấy bước chân ta

Dù thế có những hôm thật dài, kết thúc công việc muộn thay vì về nhà ta bất giác tìm đến căn nhà ấy

Ngồi bên bàn bếp uống một cốc nước, hít thở không khí dìu dịu món súp đang sôi

Vô thức ta ôm lấy con người đang nấu bữa tối cho ta, để mình ngả vào tấm lưng đầy thương yêu

Thật lòng mình ta hiểu đây không đơn thuần là một cử chỉ biết ơn

Khi giọt nước mắt người đó rơi trên tay ta, giây phút ta hiểu ra mình là kẻ tồi nhất trên cuộc đời này

Rúc trong yêu thương của họ, ta lại tìm thấy cân bằng trong đời sống

Để rồi nhận ra rằng sự cân bằng đó được trả giá bằng những mất mát còn lớn hơn gấp nhiều lần của một tâm hồn khác


















Vinh Thong Nguyen [tặng người tôi yêu thương và luôn chờ đợi]


Advertisements

8 thoughts on “Tha thứ cho tôi

  1. Sau “Hà Nội sáp” thì đây là cái thứ 2 em đọc! Lần đầu đọc trong 1 ngày đầy nắng, tối nay đọc trên đường đi bộ zề nhà. đường 1 chiều, tối, vắng, lòng tràn cái cảm giác hoang mang với người ta! Biết rằng giây phút này đây là người ta đang ích kỷ, nhưng vẫn tự dối lòng coi như mình không nhận ra, vẫn chìm trong cái hạnh phúc giả tạo này. Chẳng biết cái cô đơn lần này của người ta kéo dài bao lâu, chẳng biết lần này người ta lưu lại bao lâu………….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s