“Tay bạn nhỏ không che nổi mặt trời.”


 


 

 

 


23h02, điện thoại anh rung lên, mess của người bạn, abc xyz và chúc anh ngủ ngon, không quên bảo anh đừng reply.

Anh xem mess, mỉm cười, anh ngày trước cũng thỉnh thoảng gửi đi những mess như thế, no-reply-mess.

Và anh biết cả người gửi lẫn người nhận đều vui vui trong lòng.

Nhưng từ bao giờ anh không còn gửi đi những mess như thế nữa. Từ bao giờ về đến nhà anh để mobile về silent và đặt vào cái rổ nhỏ trên bàn ăn. Từ bao giờ anh không còn thói quen giữ điện thoại trong túi, anh vứt vào backpack và mặc kệ tin nhắn, mặc kệ BWV1001 II.Fuga vang lên bao nhiêu lần đi nữa, nếu may mắn anh nghe được anh sẽ nhấc máy.


[…

Chiều lúc đi nha sĩ về, mưa dầm dề suốt, anh nghé qua mua mấy đồ làm bếp.

Anh là người nấu ăn ngon nhưng không phải là thằng biết-nấu-ăn theo cái nghĩa nhiều người vẫn gán cho nó.

Anh chỉ nấu những gì anh thích.

Anh biết làm sao để rau luộc vẫn xanh, anh biết làm sao để rán trứng không khét, anh biết làm sao để món beefsteak không bị hôi tỏi. Những điều như thế anh biết tất.

Nhưng anh không dùng chúng để nấu những món người ta vẫn dạy.

Anh nấu cái gì anh muốn. Anh làm beefsteak với sữa. Sườn ram với salad dâu tây. Gà hấp với bắp cải tím làm chua. Cơm rang với một ít vang đỏ.

Anh có cô em gái.

Em gái anh không phải đứa hay khen người khác. Nhưng đa số những món anh làm hai anh em lúc nào cũng ăn rất ngon.

Nhưng đến khi nó bảo anh làm lại món đó đi thì anh chịu. Anh làm bếp bằng cảm giác.

Anh yêu những món đồ làm bếp.

Nếu ai đó tặng anh đôi thìa dài thật đẹp, có buộc nơ thì anh thích biết bao. Nếu ai đó tặng anh cái cốc thủy tinh cao uống sữa, hay một cái cốc thủy tinh tạo hình đẹp cho một cốc nước thì còn gì tuyệt vời hơn.

Chiều anh mua một cái ca tay cầm kim loại 3 đáy có thể nấu được để hâm sữa đậu nành. Anh mua một cái cốc thủy tinh hoàn hảo để uống nước.

Chỗ ấy người ta trưng bày bao nhiêu là thìa nĩa kim loại đẹp mê, cái nào cũng có những form dáng rất chuẩn, rất chuyên nghiệp, kim loại tốt, sáng và mịn, và tất nhiên khi chạm lưỡi vào sẽ không có vị ngọt và mùi kim loại. Nhưng anh chỉ ngắm thôi, những thứ này cũng khối tiền.


[…

Lúc ra khỏi cửa tiệm đồ bếp, trời vẫn còn mưa, nhập nhoạng tối.

Một chiếc xe máy chạy lướt qua, người đàn ông tầm 30 chở một người phụ nữ.

Xe tay ga.

Người đàn ông đeo kính, khoát sâu trong chiếc áo mưa lùng phùng. Người phụ nữ ngồi phía sau dầm trong mưa lất phất, không cả mũ bảo hiểm.

Người đàn ông vẫn tập trung chạy, trong khi người phụ nữ không ngừng la hét lớn và liên tục choàng tay ra phía trước tác mạnh vào mặt anh ta. Có lúc chiếc xe chuệch choạng đi vì những cú dùng dằng của người phụ nữ.

Anh tự hỏi đây là cái đích sau cùng của tình yêu sao?

H ô n    n h â n    l à    đ â y    s a o ?

Bố mẹ anh không đánh nhau như thế nhưng họ cũng đã thất bại trước cuộc chơi lớn của đời mình. Họ tan vỡ.

Chợt anh ngán ngẫm.


[…

Lúc trên đường từ trạm bus về nhà, anh bắt gặp một chuyện đã tác động mạnh đến những relay truyền dẫn thần kinh của anh.

Qua nó anh thấy mình đáng thương như một kẻ đói khát.

Anh nghe rõ bản năng nhao nhác trong anh.

Gì thì anh cũng là con người chứ.

Những bàn tay nhỏ bé làm sao che được mặt trời. Phải không?

Ai cũng cần được yêu thương. Đó là một nhu cầu có thật.









Vinh Thong Nguyen – 31st July 2010

Advertisements

2 thoughts on ““Tay bạn nhỏ không che nổi mặt trời.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s