Anh nên làm gì lúc này



Giờ đây có ai nói anh biết anh nên làm gì?

Khi chính những người anh yêu thương làm anh đau.

Khi đó là gia đình anh chứ không phải bất kỳ thứ gì khác, là mẹ anh, là em gái anh.

Họ đang làm anh đau ghê gớm.

20 của anh đã quá nhiều bất ổn, gia đình cũng quay lưng với anh nốt.

Như một gáo nước lạnh dội vào người kẻ vừa đi nắng về.

Cũng chẳng có gì lớn, chỉ những cử chỉ nho nhỏ hàng ngày nhưng nó còn đáng sợ hơn một trận cãi vả.

Phòng tắm nhà anh có 2 loại kem đánh răng, mẹ anh thường dùng P/S, em gái anh dùng Close up, anh hôm cái này hôm cái nọ. Thông thường anh không chải răng trên lavabo, vì thói quen thôi, anh thích chải răng ở vòi nước lớn. Thế là có hôm anh để quên tuýp kem đánh răng chỗ vòi nước.

Lần này cũng thế, anh để quên kem P/S ở vòi nước nhưng hôm sau anh không thấy nó trong phòng tắm nữa, để ý mới thấy mẹ anh đã mang cất chỗ khác, khi nào dùng mẹ lại mang ra, dùng xong lại cất vào. Vấn đề không phải vì anh dùng kem của mẹ mà vì sau khi dùng anh đã để nó không đúng chỗ.

Rồi còn bao nhiêu những điều nhỏ nhặt như thế, anh buồn kinh khủng.

Thấy như mình vừa bước hụt một bước trong lúc đi xuống cầu thang vậy. Sợ hãi và hoang mang.

Từ khi nào, phía sau anh, gia đình không còn là back up thật sự vững vàng nữa.



[…

Anh nên làm gì lúc này?

Đêm, anh nói chuyện qua Y!M với AnhKỳ


anhky28**: cái gì xảy ra đúng thời điểm của nó

anhky28**: luôn tốt hơn là xảy ra sớm

anhky28**: hoặc chậm hơn

anhky28**: như anh

anhky28**: anh đi sớm hơn :)

anhky28**: có thể là tốt

anhky28**: nhưng lòng không an

anhky28**: vì cơ bản kinh nghiệm sống của ta ko đủ

anhky28**: để đón nhận nó ở tuổi đời quá trẻ

anhky28**: ta thấy nó bỗng quá nghiêm trọng

anhky28**: mà thực ra khi già hơn rồi

anhky28**: anh sẽ thấy nó ko còn là điều gì quá bức bách nữa

anhky28**: phải không anh

anhky28**: lòng ko an

anhky28**: sao đủ sức dấn thân

anhky28**: 19 – anh có già là bao

anhky28**: anh có trải nghiệm là bao

anhky28**: cuộc đời còn dài

anhky28**: phân chia sức lực để thụ hưởng và chấp nhận

anhky28**: nhé anh

anhky28**: nếu gì anh cũng trải qua trước

anhky28**: thì đoạn đường sau này sẽ ko còn đủ thú vị để anh tiếp tục sống hết mình nữa

anhky28**: có phải không, Anh?!


Anh với cô bé nói về chuyện yêu đương, một phát kinh điển thôi, :)

Anh hỏi AnhKy nghĩ gì khi bạn anh bảo sau này him sẽ cưới cô gái nào yêu him còn him có yêu người đó không thì không quan trọng, về sống cùng một thời gian nếu đó là người phụ nữ chân thành và biết lo lắng chu đáo cho gia đình thì him cũng thương thôi.

Anhky không chấp nhận.

Nếu là trước đây, anh cũng sẽ không chấp nhận. Nhưng giờ đây tình yêu với anh đã khác.

Tình yêu được nhìn trong một hệ quy chiếu sống thực tế và tước bỏ hoàn toàn những kỳ diệu, những phi lý, những khổ đau nhàu nát, những tuyệt vọng, những vồ vập.

Xung quanh anh có hai con người đã qua 40 đang yêu nhau, anh quan sát. Và anh nhận ra mình cũng đang yêu theo cái cách của những người đã hết thanh niên.

Tình yêu không còn những sức mạnh ghê gớm, những đòi hỏi rạo rực, những nồng nàn gấp rút.

Tình yêu như một thứ đồ chơi cầm nắm trong tay, nếu cần thiết phải bỏ thì sẽ tiếc nuối chút đỉnh nhưng rồi thôi. Nỗi buồn thoáng qua và mất hút.

Yêu khi 40. Yêu chậm nhưng sâu.

Đủ để hướng về nhau mà không cần bày tỏ. Đủ để chăm sóc nhau mà không cần khoa trương. Đủ để nhớ đến nhau mà không bật khóc. Đủ để làm cho nhau hạnh phúc mà không vồ vập. Đủ để đến với nhau mà không cần những ngòi nổ phi lý (cái này thì người trẻ luôn cần và vin vào nó để cho tình yêu những giá trị kỳ diệu). Đủ để rời bỏ nhau mà vẫn yêu nhau thật thà.

Như cái cách mà anh nghĩ về siêu nhân và cổ vũ cho mối quan hệ giữa bạn anh và siêu nhân của anh.

20 nhưng anh yêu như những kẻ 40.

Phải chăng anh đã đi quá xa? Hay những người như anh chỉ có yêu chậm và sâu mới tránh khỏi những trần ai và chỉ có yêu chậm và sâu là con đường duy nhất… để yêu?



[…

Anh nên làm gì lúc này?

Khi ở giây phút lằn ranh của sống và chết, anh bỗng thấy đời vô nghĩa biết bao.

Trong lúc ngã khỏi xe và trượt đi một khoảng dài trên mặt đường, anh chẳng còn biết gì nữa, tất cả sáng lóa và thứ duy nhất xuất hiện trong đầu anh là đời anh vô nghĩa quá, anh đã chẳng làm gì ra hồn.

Đến lúc ai đó trong lề bước ra đỡ anh dậy, trong anh không phải là sự hoảng sợ, mà đó là một nỗi buồn lớn. Anh lấy điện thoại trong túi quần, nước mắt anh chực rơi, vì anh biết anh không có ai để gọi.

Những lúc thế này mới thấy đời mình vắng vẻ quá.

May mà lúc ấy có mấy người bạn trong lớp về cùng đường trên Đào Duy Anh, họ thấy anh ngã nên quay lại dắt hộ anh cái xe vào lề, mua băng cá nhân.

Nếu ngày hôm ấy không có họ, anh không biết mình làm sao để về đến nhà. Những vết thương sau vụ tai nạn không nặng nề nhưng tim anh sẽ đau mà thắt lại, đầu óc anh mụ mị trong sự thật rằng anh là kẻ đơn độc giữa cuộc đời này. Nếu không có họ chắc anh sẽ còn ngồi rất lâu bên vệ đường, nhìn cái xe nằm chõng chơ giữa những mảnh kính vỡ lác đác, lấp loáng trên mặt đường nhòe nhoẹt sau cơn mưa.



[…

Anh nên làm gì lúc này?

Khi những nẻo đường muôn thuở chỉ có mình anh.

Chiều, anh vòng vèo Diamond một mình, vì đang là 10th anniversary nên chắc sẽ có discount, anh đi mua một cái quần kaki mới, chọn quà sinh nhật cho Tiger.

Lang thang qua từng tầng, từng store, chọn kiểu dáng, form quần, màu sắc, chất liệu vải, giá cả. Anh đang làm một việc mà người ta vẫn gọi là shopping, nhưng anh shopping chỉ một mình thôi. Rồi khi anh vui lúc chọn được 1 item ưng ý ở store N&M, lại còn được discount đến 30%, anh cũng chỉ khấp khởi trong lòng, rồi cười một mình. Vì cạnh anh đâu có ai đi cùng.



Lúc mua xong quà sinh nhật cho Tiger, anh về, bao giờ anh cũng đi cửa ở góc Nguyễn Văn Chiêm với Phạm Ngọc Thạch, chỗ có Highland coffee. Nhưng khi ra đến ngoài thì trời mưa to quá, anh nán lại chờ mưa ngớt. Chờ một lúc, anh thấy 1 cô bé ăn mặc cũ kỹ, xuề xòa, ôm những cành hoa gói vội vã trong những miếng nhựa mỏng xanh đỏ để bán cho khách ra vào. Chủ yếu cô bé nài nỉ những người nước ngoài mua hoa tặng bạn gái đi cùng. Nhưng chẳng có ai mua cho em. Em thất vọng bỏ đi.

Dáng người gầy nhom, đen đúa, tóc buộc hờ hơi rối, gương mặt hiền lành đượm buồn, cô bé cứ thế đi khỏi mà chẳng bận tâm trên đầu mình mưa vẫn đang rơi nặng hạt.

Chợt anh nhìn lại túi đồ N&M và quà sinh nhật cho Tiger anh xách trên tay, rồi cả những thứ anh đang mặc, giày canvas anh đang mang với đôi dép nhựa của cô bé.

Những thứ này dù không phải từ một gia đình giàu có mà là tiền vất vả anh làm thêm, viết lách, tiết kiệm nhưng ít nhiều đời anh vẫn còn tốt hơn nhiều người.

Phải chăng anh nên biết hài lòng?!









Vinh Thong Nguyen

Advertisements

10 thoughts on “Anh nên làm gì lúc này

    • T biết ông định nói với t gì đó, một sự ngán ngẫm chăng, hì, chính t khi ngồi đọc lại wp của mình t còn thấy ngán mà.

  1. yêu ở tuổi nào cũng là yêu, nhưng tao tin mày sẽ gặp một tình yêu trọn vẹn, không có những lo nghĩ hay dằn vặt gì cả, vì người ấy lúc đó hoàn toàn thuộc về mày. Tao tin thế, mày ạ. Mình là người tốt, mình phải – được – yêu (hihi, chân lí mới ;))

  2. Vấn đề không phải vì anh dùng kem của mẹ mà vì sau khi dùng anh đã để nó không đúng chỗ

    => Chac Me con lam vay de ‘nhac nho’ con thoi. 1 kieu nhac nho co’ sense of humor trong do’ ay ma

    => Hoac la Me con so ‘con chuot’ nao do’ tha di mat

    => Hoac la hom do’ tam trang Me khong tot.

    => Hoac la Me dang nghi ‘sao minh da~ng tri’ qua’, phai practice memory moi duoc.

    => Hoac la..

    => Bear biet, co’ khi, nhung hanh dong cua nguoi khac, du nho, nhung lai lam minh rat buon va hurt nua, nhung .. nhu Bear van noi ‘da la family thi nen bo qua tat ca. FAMILY ma’. Khong co’ gi quan trong hon FAMILY.

    “Từ khi nào, phía sau anh, gia đình không còn là back up thật sự vững vàng nữa.”

    => TUC LA DA DEN LUC PINE PHAI STRONGER DE LAM BACK UP CHO 2 NGUOI PHU NU KIA ROI, phai khong nao? ;)

    • Cô lúc nào cũng rất rất rất là tích cực, thời gian này con đã tích cực lên nhiều mà vẫn ko suy nghĩ được như cô. Cảm ơn cô nhiều, con sẽ cố gắng trở thành back up cho 2 người phụ nữ kia.

  3. May mà lúc ấy có mấy người bạn trong lớp về cùng đường trên Đào Duy Anh, họ thấy anh ngã nên quay lại dắt hộ anh cái xe vào lề, mua băng cá nhân.

    => E.. he`m.. chiec.. xe.. co’ bi sao khong Pine ? (hehe ;P)

    • Dạ, ngại quá, cái xe đó của bạn con, :), về cùng đường nên con đi ké, mà bạn kia là nữ, mới biết chạy xe nữa nên tay lái yếu vậy nên con chở. Thế mà sau cùng không biết tay lái ai yếu hơn ai, :D. Với phần cũng vì hôm đó mưa, đường trơn, cộng thêm cái chiếc taxi cà chớn, nhưng lỗi một phần cũng là do con chạy hơi nhanh. Sau hôm đó, giờ mỗi lần chạy xe con đi chậm như rùa.

  4. Những thứ này dù không phải từ một gia đình giàu có mà là tiền vất vả anh làm thêm, viết lách, tiết kiệm nhưng ít nhiều đời anh vẫn còn tốt hơn nhiều người.

    Phải chăng anh nên biết hài lòng?!

    => NEN NHU THE, PINE A!

    • Dạ, con cũng biết vậy, nhưng cứ mội lần nghĩ đến chuyện nhà con mà có điều kiện hơn thì con đã du học được rồi là con không cam tâm. Giấc mơ được du học của con còn lớn hơn cả… không biết diễn tả sao nữa. Con đang cày hết sức để có thể biến nó thành hiện thực đây. Giờ con có kiếm được học bỗng 100% thì nhà con cũng không lo nỗi sinh hoạt phí. Nên con sẽ học xong đại học ở đây, rồi cố gắng được tr giữ lại làm giảng viên, sau đó sẽ xin những học bỗng master dành cho giảng viên có cả sinh hoạt phí luôn. NHưng mà thấy mịt mù quá cô ơi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s