Những chiều mưa sóng gió


                                       

Nỗi nhớ dài

Như hàng dãy những giấc mơ nối tiếp

Mỗi giấc mơ là một khoảng đời lạc nhịp

Mỗi giấc mơ là một lần mong được hóa kiếp

Để thương yêu thỏa lòng

                                      

Thương một người mà sao cứ phải đứng trong bóng tối

Nhìn vào lòng bàn tay trắng xóa

Thương một người mà sao cứ phải cúi đầu

Để nước mắt rơi nhanh không nhạt nhòa

Để nỗi đau đừng tha thiết, mặt người đừng xanh xao

                                      

Thương cực cùng nhưng không thể đến với nhau thì khác nào vừa mua một vé đến địa ngục

Đường xa vạn dặm

Địa ngục chưa tới có khi đã chết giữa đớn đau

                                      

Những con người yêu thương nhau mà tránh không nhìn vào mắt nhau

Vì sợ buồn đau

Vì sợ những ngày sau đời là giông bão

                                      

Chiều mưa sóng gió

Một con người ngồi ở trạm chờ xe buýt trên xa lộ nhớ một con người khác đến lịm đi

Mưa bạt vào mặt, vào ngực áo, mưa trắng những đầu ngón tay

Nhớ một giọng nói ấm, nhớ một bàn tay mềm, nhớ những tan tầm mưa ngồi sau tấm lưng rộng

Người đi đường vòng, kẻ ngồi sau lòng khấp khởi

Tan tầm mưa dịu vợi

Hạnh phúc giữa đời, ngắn ngủi và mong manh

                                      

Ôi những con người đang hằng ngày lướt qua nhau rất nhanh

Nhưng luôn biết trân trọng phút giây bên nhau ít ỏi

Chào tạm biệt nhau không nửa lời nói

Nghe lòng khóc cười

Nghe tim tê tái

Tình ngang trái không có chỗ dưới bầu trời này

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

                                      

Vinh Thong Nguyen | Tháng 8 – 2011

                                      

                                      

                                      

Advertisements

2 thoughts on “Những chiều mưa sóng gió

  1. “Thương cực cùng nhưng không thể yêu nhau thì khác nào vừa mua một vé đến địa ngục”.
    Biết khi nào ta mới có thể yêu? Đường đến địa ngục thì không xa, đường đến tình yêu thì vạn dặm…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s