lá môn không cần nước sao sống được hen :D nước đọng lại, nhưng ở 1 nơi khác, 1 cách khác (:
zb noi cai nay lam Th cu phai suy nghi mai. Uh, cung mong la the zb ah. Nhung tiec la minh chi la nuoc ben ngoai chu khong phai nuoc ben trong de nuoi song la mon.
tui không ngờ ở đây lại có hai nhân tự kỉ thế này T_T…
đừng cố giải thích hay bám víu hay gì hết. đó chỉ là một phần của sự thật. còn lại những phần khác, cuộc đời còn rộng dài lắm để khám phá. tốt nhất nên để nó trôi đi x).
Có thật là còn rộng dài để khám phá không. Thiệt tình lúc này sao mà ko lạc quan nổi 1 chút nào. Buồn và rất buồn. Lại thêm cả những problem về sức khỏe, chừng mà chết đi đc thì chết có khi lại khỏe.
Totally agree!!!!!!!!!!
Cuốn trôi đi, trôi tới chân trời, ở nơi ấy 1 ngày mới 1 ngày mới vẫn chờ.
Cuốn trôi đi, trôi tới chân trời, ở nơi ấy 1 ngày mới 1 ngày mới đang đến…
thiệt hay không, u go and find out :D
umh, I will try
Bay h moi nhan ra a?
Tưởng mày giận tao luôn rồi chớ, umh, sẽ làm nốt cái kế hoạch điên rồ đó, rồi thôi. Tạm biệt 1 con ng và những khoảng thời gian đáng nhớ. Chúng ta nên tỉnh táo và biết cái gì làm đc, cái gì ko mày nhẩy, cứ nhắm mắt mà quơ tay thì té còn đau hơn. Hôm nào t kể mày nghe về kk, 1 ng rất đáng yêu.
Dạo này có nhiều ch tao muốn kể mày nghe quá, mà chẳng có cơ hội, cả chuyện T nữa, hôm nào gặp nhớ nhắc tao, ko tao quên mất.
Cái câu này nghe cả triệu lần rồi đấy. Mày lúc nào cũng bận, mà tại sao ko chủ động nói với tao mà chớ tao gọi chứ?????
Vì tao là ng rụt rè, bé bỏng mờ, :DDDD
=))
Gì đó zb kia
Many things I tried to convince you in the past now turns out to be true, right?
this is when we’re supposed to say: “See? I told you so!!!!”
:D never mind me :))
May la dua hay noi never mind lam nha!!!
Ma ban Salem la ban Nguyen a??
oh no no, who’s that?
i dun know
umh, cai vu never mind thi dung, ma do la wa khu thoi, h khac oy, hehe
con ban Nguyen la ban nao, hay may co nho lon ten dua ban nao cua t k, chu tao nho t co dua ban nao ten Nguyen dau ta.
Chuyen ban Sa lem hom di FV tao se ke m nghe, :P
ackkkkkk +____+ hứa kể cho nhau về tui, trước mặt tui nha nha NHA!!!!
có j đâu, chỉ là nói ch về 1 ng bạn với 1 ng bạn khác thôi, có j đâu nhẩy
Ban ay la “Man Khoi Nguyen”, tao cha biet la Nguyen hay Man hay Khoi nua =.=
Ma hinh nhu ko phai =.=
ah ah, bạn đó là Khôi, Khôi ở tận Mỹ mờ. Còn Salem thì ko phải Khôi, :)
ồ ồ ồ :”>
rứa bạn Tiger biết mình là ai trên FB hem :”>
ew, Th nghĩ chắc là có
thế biết tui là ai hem :”>
Zb, nhiều chuyện wớ, :D hôm qua chụp choẹt mấy cái x-ray sao rồi, có đi qua chú Tuân ko
:)) tự biết phải làm gì, mà vấn đề là có làm hok thoi :)) hehe!
you lại đúng
hey, tui thích cái màu này nha :D phía dưới nó sáng, tạo cảm giác kích thích, muốn cuộn xuống, cho tới tận cùng :)
Blue Hope!
ah, cảm giác gợi mở, hay là dụ dỗ nhẩy, ^^
Đọc blog thấy êm dịu hơn NTHL nhưng hơi sợ, im lặng thở dài vài cái đã…
Tự dưng thấy vui vui khi đc so với Nguyễn Thế Hoàng Linh, nhắc mới chợt nhớ, lâu rồi không đọc NTHL mãi từ “Chuyện của thiên tài”. Page này cũng viết nhăng cuội thôi ah, thật tình cũng ko nghĩ mình viết cái gì gọi là “ra hồn ra vía” đâu, thế nên đừng nghĩ nhiều quá, đọc chỉ để đơn giản là đọc thôi, nhé, rồi sẽ thấy tất cả rất êm mà không hề sợ hãi. Còn nếu đọc và muốn nghĩ thì thực chất chính người viết đã là một nỗi sợ hãi trước đời sống, nên viết ra những thứ dễ làm nặng lòng.
Rất vui chào đón bạn ghé qua đây, lần sau nếu đc hãy để lại tên nhé, dù là một cái nickname thôi.
À, không nặng thì sao mà khiến mình đọc được.
Khi 19 tuổi mình chưa sâu được thế này.
Gúc bài Có những lúc của Lưu Quang Vũ, từ blog ngovinh151.wordpress.com lạc sang phong210.wordpress.com rồi windboi.wordpress.com. Thấy avatar phong linh đẹp nên cuối cùng mới lọt vào đây.
Nhưng đọc xong thì thôi rồi, có hút mấy bao thuốc cũng không hết sợ được (giả sử là biết hút:)). Thôi để lại bài thơ đó ở đây vậy:
Có những lúc tâm hồn tôi rách nát
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nhau.
Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
Tôi khao khát yêu người
Mà không yêu sao được
Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren
Tôi chán cả bạn bè
Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới
Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại
Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm
Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em
Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn
Mặt tôi âm u như khu rừng rậm
Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.
Những bức tường dựng đứng quanh tôi
Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức
Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm
Một cái gì như nhựa thắm trong cây
Một cái gì trắng xoá tựa mây bay
Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt
Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt
Dù tiếng tôi chỉ một người nghe
Tôi phải đốt lên một cái gì
Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm
Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng
Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi
Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài
Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng.
Dạ, cảm ơn a vì bài thơ rất hay. Xin lỗi vì cái cm reply ở trên đã xưng hô ko phải do ko biết a lớn tuổi hơn.
Ko subscribe nhưng vẫn quay lại reply, thật sự rất hân hạnh và rất vui vì điều đó.
Chẳng hay a có viết wp ko ah?!
Hiện tại mình chưa viết blog, ham đọc hơn. Sẽ còn quay lại dài dài, vì mình đã từng thấy 1 con ong chết vào mùa hè nào đó.
Nếu thế a cứ nhập email vào công cụ subscription trên Home để khi nào có entry mới wp sẽ tự động gửi notification qua mail cho a.
lá môn không cần nước sao sống được hen :D nước đọng lại, nhưng ở 1 nơi khác, 1 cách khác (:
zb noi cai nay lam Th cu phai suy nghi mai. Uh, cung mong la the zb ah. Nhung tiec la minh chi la nuoc ben ngoai chu khong phai nuoc ben trong de nuoi song la mon.
tui không ngờ ở đây lại có hai nhân tự kỉ thế này T_T…
đừng cố giải thích hay bám víu hay gì hết. đó chỉ là một phần của sự thật. còn lại những phần khác, cuộc đời còn rộng dài lắm để khám phá. tốt nhất nên để nó trôi đi x).
Có thật là còn rộng dài để khám phá không. Thiệt tình lúc này sao mà ko lạc quan nổi 1 chút nào. Buồn và rất buồn. Lại thêm cả những problem về sức khỏe, chừng mà chết đi đc thì chết có khi lại khỏe.
Totally agree!!!!!!!!!!
Cuốn trôi đi, trôi tới chân trời, ở nơi ấy 1 ngày mới 1 ngày mới vẫn chờ.
Cuốn trôi đi, trôi tới chân trời, ở nơi ấy 1 ngày mới 1 ngày mới đang đến…
thiệt hay không, u go and find out :D
umh, I will try
Bay h moi nhan ra a?
Tưởng mày giận tao luôn rồi chớ, umh, sẽ làm nốt cái kế hoạch điên rồ đó, rồi thôi. Tạm biệt 1 con ng và những khoảng thời gian đáng nhớ. Chúng ta nên tỉnh táo và biết cái gì làm đc, cái gì ko mày nhẩy, cứ nhắm mắt mà quơ tay thì té còn đau hơn. Hôm nào t kể mày nghe về kk, 1 ng rất đáng yêu.
Dạo này có nhiều ch tao muốn kể mày nghe quá, mà chẳng có cơ hội, cả chuyện T nữa, hôm nào gặp nhớ nhắc tao, ko tao quên mất.
Cái câu này nghe cả triệu lần rồi đấy. Mày lúc nào cũng bận, mà tại sao ko chủ động nói với tao mà chớ tao gọi chứ?????
Vì tao là ng rụt rè, bé bỏng mờ, :DDDD
=))
Gì đó zb kia
Many things I tried to convince you in the past now turns out to be true, right?
this is when we’re supposed to say: “See? I told you so!!!!”
:D never mind me :))
:)ồi ôi, ghét mấy bạn hay bảo “never mind” lắm nhák
never mind when I say “never mind” =))))
May la dua hay noi never mind lam nha!!!
Ma ban Salem la ban Nguyen a??
oh no no, who’s that?
i dun know
umh, cai vu never mind thi dung, ma do la wa khu thoi, h khac oy, hehe
con ban Nguyen la ban nao, hay may co nho lon ten dua ban nao cua t k, chu tao nho t co dua ban nao ten Nguyen dau ta.
Chuyen ban Sa lem hom di FV tao se ke m nghe, :P
ackkkkkk +____+ hứa kể cho nhau về tui, trước mặt tui nha nha NHA!!!!
có j đâu, chỉ là nói ch về 1 ng bạn với 1 ng bạn khác thôi, có j đâu nhẩy
Ban ay la “Man Khoi Nguyen”, tao cha biet la Nguyen hay Man hay Khoi nua =.=
Ma hinh nhu ko phai =.=
ah ah, bạn đó là Khôi, Khôi ở tận Mỹ mờ. Còn Salem thì ko phải Khôi, :)
ồ ồ ồ :”>
rứa bạn Tiger biết mình là ai trên FB hem :”>
ew, Th nghĩ chắc là có
thế biết tui là ai hem :”>
Zb, nhiều chuyện wớ, :D hôm qua chụp choẹt mấy cái x-ray sao rồi, có đi qua chú Tuân ko
:)) tự biết phải làm gì, mà vấn đề là có làm hok thoi :)) hehe!
you lại đúng
hey, tui thích cái màu này nha :D phía dưới nó sáng, tạo cảm giác kích thích, muốn cuộn xuống, cho tới tận cùng :)
Blue Hope!
ah, cảm giác gợi mở, hay là dụ dỗ nhẩy, ^^
Đọc blog thấy êm dịu hơn NTHL nhưng hơi sợ, im lặng thở dài vài cái đã…
Tự dưng thấy vui vui khi đc so với Nguyễn Thế Hoàng Linh, nhắc mới chợt nhớ, lâu rồi không đọc NTHL mãi từ “Chuyện của thiên tài”. Page này cũng viết nhăng cuội thôi ah, thật tình cũng ko nghĩ mình viết cái gì gọi là “ra hồn ra vía” đâu, thế nên đừng nghĩ nhiều quá, đọc chỉ để đơn giản là đọc thôi, nhé, rồi sẽ thấy tất cả rất êm mà không hề sợ hãi. Còn nếu đọc và muốn nghĩ thì thực chất chính người viết đã là một nỗi sợ hãi trước đời sống, nên viết ra những thứ dễ làm nặng lòng.
Rất vui chào đón bạn ghé qua đây, lần sau nếu đc hãy để lại tên nhé, dù là một cái nickname thôi.
À, không nặng thì sao mà khiến mình đọc được.
Khi 19 tuổi mình chưa sâu được thế này.
Gúc bài Có những lúc của Lưu Quang Vũ, từ blog ngovinh151.wordpress.com lạc sang phong210.wordpress.com rồi windboi.wordpress.com. Thấy avatar phong linh đẹp nên cuối cùng mới lọt vào đây.
Nhưng đọc xong thì thôi rồi, có hút mấy bao thuốc cũng không hết sợ được (giả sử là biết hút:)). Thôi để lại bài thơ đó ở đây vậy:
Có những lúc tâm hồn tôi rách nát
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nhau.
Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
Tôi khao khát yêu người
Mà không yêu sao được
Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren
Tôi chán cả bạn bè
Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới
Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại
Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm
Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em
Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn
Mặt tôi âm u như khu rừng rậm
Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.
Những bức tường dựng đứng quanh tôi
Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức
Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm
Một cái gì như nhựa thắm trong cây
Một cái gì trắng xoá tựa mây bay
Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt
Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt
Dù tiếng tôi chỉ một người nghe
Tôi phải đốt lên một cái gì
Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm
Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng
Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi
Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài
Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng.
Dạ, cảm ơn a vì bài thơ rất hay. Xin lỗi vì cái cm reply ở trên đã xưng hô ko phải do ko biết a lớn tuổi hơn.
Ko subscribe nhưng vẫn quay lại reply, thật sự rất hân hạnh và rất vui vì điều đó.
Chẳng hay a có viết wp ko ah?!
Hiện tại mình chưa viết blog, ham đọc hơn. Sẽ còn quay lại dài dài, vì mình đã từng thấy 1 con ong chết vào mùa hè nào đó.
Nếu thế a cứ nhập email vào công cụ subscription trên Home để khi nào có entry mới wp sẽ tự động gửi notification qua mail cho a.
Nice day!