những bữa cơm chiều khó nhọc


 

Tôi về nhà dùng bữa một mình.

Mẹ nấu món con trai thích nhất.

Tôi cặm cụi ăn, nghĩ đến cảnh sau này ra ngoài sống.

Một buổi chiều đẹp trời đi làm về sớm, vào bếp nấu món ăn mình thích nhất, rồi ngồi lên bàn ăn một mình trong căn hộ lặng lẽ.

Tôi nghĩ đến một người, nhưng rồi vô nghĩa thôi.

Dù sao đi nữa chúng tôi đâu có thuộc về nhau.

Bữa ăn chiều chan đầy nước mắt.

 

.

Thèm một gia đình để mỗi ngày chăm sóc yêu thương, để cãi vã rồi lại ôm nhau khóc, để lo cho nhau từng bữa ăn, từng cái quần, cái áo.

Tôi biết bạn sẽ nói ba mẹ đó, gia đình đó còn đi tìm ở đâu.

Ừ, cuộc sống là vậy.

Vẫn biết bố mẹ là người mãi mãi chẳng bao giờ thôi yêu con cái họ nhưng những đứa con thì đâu có đủ an lòng với tình cảm đó. Rồi chúng sẽ lại đi tìm một con người xa lạ để mà thương sống chết.

Tôi tạm gọi đó là gia đình lớn và gia đình nhỏ.

Người ta sống thiếu cái nào cũng đau khổ cả. Lòng người chỉ đủ đầy khi có cả hai trọn vẹn.

 

.

Đường còn xa lắm.

Vuốt mặt sống cho hết ngày qua.

Và tập thương lấy bản thân mình như bài học vỡ lòng cho người đã đi qua tuổi con trẻ. Một bài học mà học mãi chẳng thành.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vinh Thong Nguyen

 

 

Advertisements

16 thoughts on “những bữa cơm chiều khó nhọc

  1. Biết đến bao giờ mới có thể đủ đầy cả 2 thứ đây bạn?

    • Mình cũng không biết, nhưng mình nghĩ nếu biết chấp nhận và đừng quá cầu toàn thì sẽ đến với bạn sớm thôi, đừng lo quá bạn nhe

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s