sẽ buồn bao lâu


13116180_10201723509446842_4706159994704599974_o

Tối qua lúc ngồi chờ xe, tôi thấy bồi hồi. Ký ức về những chuyến đi một mình trở dậy mạnh mẽ. Những ngày buồn bã và chìm đắm trong u sầu, đã qua. Đó là những đêm muộn ngồi chờ xe, không ai hỏi han và cũng chẳng hỏi han ai, tuyệt chẳng quan tâm điều gì. Kiểu như nếu ngày mai mình đi mãi vào một đám sương mù thì cũng chẳng mấy ai buồn lâu.

Tôi hỏi H “anh sẽ buồn bao lâu nếu không còn em nữa”. Rồi tôi cũng tự hỏi mình, tôi sẽ buồn bao lâu nếu không còn người mình yêu thương bên cạnh, dù là chia tay hay là chia lìa, bởi sống chết. Chúng ta không ai biết về điều đó. Chúng ta không chắc mình buồn bao lâu khi mất đi một người. Là nỗi buồn một năm hay một đời, hay chỉ vài tháng. Cuối cùng thì mất bao lâu để quên một yêu thương?

Còn tuỳ thuộc đó là người ta yêu thương thắm thiết hay ta nghĩ rằng mình yêu thương thắm thiết. Ta đang yêu một người hay yêu một tình yêu. Và cuối cùng thì mọi thứ đều vô nghĩa. Thời gian ai đó dùng để quên đi một người, cuối cùng thì, không nói lên giá trị của tình yêu.

Nếu nỗi buồn rất ngắn, có thể họ đã yêu quá sâu đến nỗi sự ra đi kia là một cái chết. Một phần tâm hồn họ của những năm tháng đã qua không sống nỗi sau cú sốc và chết lịm đi trong phút chốc để mãi mãi không bao giờ sống dậy nữa. Họ mở mắt vào một sớm mai và ươm mầm một tâm hồn mới. Lúc này, việc gọi dậy những ký ức cũ để nuôi một nỗi buồn là điều bất khả.

Cũng có thể tình yêu của họ vẫn còn đấy và chuyển tiếp từ người này sang người khác. Chỉ đơn giản vì họ yêu một tình yêu và thở hơi thở của một cuộc tình nên nếu không là người này thì họ chuyển sang người khác, ai cũng vậy thôi. Sau cùng thì người yêu thương hoá ra chỉ là chiếc bình đựng yêu thương. 

Nếu nỗi buồn rất dài, có thể họ đã yêu không hết mình, không dành trọn những điều tốt đẹp nhất có thể cho người mình yêu nên mới mang nhiều nuối tiếc, day dứt.

Cũng có thể vì nỗi buồn đã kịp nuôi lớn những huyễn tưởng về nỗi đau. Nó lớn đến nỗi là một thành trì không lối ra mà lắm lúc kẻ bên trong cũng kêu gào ngày đêm mong thoát khỏi nó mà bất khả, một khi họ đã tự nhốt chính mình.

Cuối cùng thì, chúng ta chẳng biết gì về tình yêu, của chính chúng ta. Ta yêu người bao nhiêu và ta sẽ buồn bao lâu khi người ra đi?

Vậy nên đừng vì ai đó quên ta quá nhanh mà buồn. Cũng đừng thấy ai đó không thể quên nỗi mình mà lấy làm day dứt. Mọi điều vô nghĩa, khi ta không còn bên nhau. Ra đi là hết, hãy sống thanh thản dù bạn là người ra đi hay kẻ ở lại. Vì cuộc đời cần những giản đơn.

Dalat.
Tháng 5, 2016
Vinh-Thong Nguyen

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s