Ta lạnh ở đâu thì mùa đông ở đó


pine-in-tam-dao

Đâu có khó để khoa tay, chẹp miệng bảo Saigon làm gì có mùa đông. Đúng là thành phố này không có mùa đông thật. Nắng, mưa, rồi thôi. Nhưng có cái tủ áo nào ở Saigon không treo dăm ba chiếc áo ấm, cho những hôm nhiều gió. Năm nào kiểu gì cũng có vài ngày dân công sở hí hoáy mặc thêm áo dệt kim bên ngoài sơ-mi, lòng khấp khởi như trẻ nhỏ được quà. Đó là một dạng mùa đông, ngắn ngủi, tươi tắn, dịu dàng.

Mùa đông tới, ngỡ ngàng, một tối băng qua xa lộ, về đến nhà dừng xịch ngay cổng, lục giỏ tìm chìa khoá, nghe hơi lạnh ứa ra từ từng khuy áo. Đó là quà sau những tháng nắng nóng kéo dài. Hay đó là phút giây cô đơn hiện hữu, mỏng mảnh, tròng trành, quyến luyến rồi vụt mất. Đôi khi cô đơn mà cũng bỏ đi.

Mùa đông một sáng chiếu chăn lạnh ngắt, co người ngủ thêm chút nữa rồi mở mắt ra, nắng lên cao là mùa đông đi mất, còn chưa kịp nhìn thấy chút sương nào ngoài cửa sổ, sờ tay lên song cửa man mát thì biết mùa đông vừa viếng qua.

Mùa đông chiều chủ nhật sau trận mưa rào, đứng hút điếu thuốc trước hiên nhà hàng, ngắm đôi trẻ dắt díu, lồng tay nhau đi dạo.

Mùa đông những bữa tối muộn, lò vi sóng không làm nóng nổi cơm canh lạnh toát.

Mùa đông chen giữa dòng người những ngày cuối năm đông nghịt.

Xin mượn một câu nói: “Ta lạnh ở đâu thì mùa đông ở đó.”*

Vinh T Ng
Saigon | Tháng 11 2016

*Lời của Rim

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s