Mưa mùa hè [new short story]


0
[cho những đêm thức chờ trời sáng]

 

 

1.

Sau tiếng đóng cửa vô cảm, An rời khỏi xưởng vẽ, bầu trời mùa hè dội vào cô những trận gió lớn. Phía sau lưng An, tuổi 19 vừa đi qua. Đó là người con trai cô yêu bằng tất cả những lần đầu nguyên vẹn nhất.

Sau tiếng đóng cửa vô cảm, Vinh ngồi lại một mình. Giữa ngổn ngang bảng màu và giá vẽ, mùi bơ từ bánh croissant An làm mang đến lúc nãy vẫn loang loáng khắp nơi. Vinh biết anh nợ An một lời xin lỗi. Nhưng giờ đây chúng cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Khẽ thở dài, anh bước đến gỡ bỏ tấm phủ trên một bức vẽ đã hoàn chỉnh. Bức chân dung này lẽ ra đã là quà sinh nhật cho An.

“Từ bao giờ?”
“Hai năm trước.” – Vinh khẽ nhìn vào mắt An.
“Anh có bao giờ yêu em không, trong suốt hai năm qua?”

An nói những lời ấy với Vinh bằng một giọng nói đều và bình thản. Bầu trời sâu rộng một chiều mùa hè trói chặt đôi đồng tử trong mắt An, phản chiếu những khối màu xanh thẳm. Và tình yêu đầu tiên trong đời An đang ve vuốt trái tim cô giống như đôi bàn tay mềm mại của nữ y tá trên cánh tay bệnh nhân trước khi đâm mũi kim chính xác vào động mạch.

 

 

2.

Vinh bấm chuông cửa, không có ai trả lời, anh bấm mã số cũ và bước vào. – “Nào, dậy đi cô gái, anh mang đến cho em loại bánh tart mà em thích này.”
An thức dậy, uống cạn một cốc nước lớn rồi cô bảo Vinh về đi.
“Chiều mai, anh sẽ chờ em ở chỗ cũ. Có vài điều anh muốn nói.”
“Em không đến đâu, anh hãy tự xoay xở lấy, đừng tìm em nữa.”

 

 

3.

Tiếng guitar đệm hơi gắt nhưng rất êm, An đang mơ màng, cô vừa chợp mắt một lúc. Với tay lấy điện thoại, giọng cô nghe vẫn còn ngái ngủ. – “An nghe ạh.”
“An nghe.” – Cô lập lại sau một lúc không thấy phía kia trả lời.
“Em tới đây đi, hôm nay thôi.” – Giọng Vinh trầm ấm, chút hơi rượu khiến tiếng nói ấy truyền cảm và yêu thương bao nhiêu.

An gấp điện thoại, cô ngồi thẩn người một lúc lâu, mắt cô khô xót và lòng cô chơi vơi.

“Hôm nay anh đã mua rất nhiều bánh Madeleine[1] và hồng trà.”
“Em còn nhớ Marcel Proust[2] không.”
Đi tìm thời gian đã mất.”
“Em nhớ cuốn sách ấy không.”

Sao An có thể quên, đó là quyển sách đầu tiên họ cùng nhau đọc vào mùa thu của hai năm về trước. Những ngày mới yêu nồng nàn. Cũng ở chính nơi này, anh và cô thong dong đi dạo những buổi chiều, mua hai cốc café và dừng lại trên những bậc thềm lớn. Ngồi tựa đầu vào nhau, họ chậm rãi đi qua tuổi trẻ của mỗi người, để lại bao điều say đắm.

Vinh đưa lon bia nhấp một ngụm lớn. – “Anh chờ em suốt từ chiều.”
“Anh nghĩ em không đến nên đã cho tụi nhỏ tất cả bánh Madeleine.”
“Hồng trà cũng nguội rồi.”
“Anh muốn cùng em ăn Madeleine với hồng trà giống như Marcel Proust dành cho nhân vật của mình vậy.”
“Cùng hồi tưởng về quá khứ, nhắc lại những điều đẹp đẽ rồi chào tạm biệt nhau.”

Vinh đưa mắt rảo ánh nhìn về phía bầu trời xanh xám cuối ngày, anh thở một hơi dài. Đèn điện quanh quảng trường đã bật sáng, đám trẻ con chơi đùa cũng về hết cả, chỉ còn anh và An ở lại. Họ mỗi người lọt thỏm vào một thế giới riêng với bao điều mà tiếng người bất lực để diễn tả.

“Anh xin lỗi.” – Đôi mắt Vinh chừng như một thế giới vừa khép cửa. An đã chẳng nói một lời từ lúc đến, giờ đây cô khóc rất to.

 

 

4.

Con ngõ lập lòe giữa những đốm sáng thưa thớt. Từng trụ đèn như mỗi lúc một nghiêng dần đi trong mưa. Mưa mùa hè dài lê thê. Xưởng vẽ mềm rũ, tán cây phía trước nước buông từng giọt, từng giọt. Khung cảnh im lìm như một bức vẽ chì. Dưới mái hiên có một con người lặng lẽ, với một túi lê và rượu vang

Bên trong xưởng vẽ Vinh đi đun một ít café. Anh không tài nào hoàn thành bức chân dung đang vẽ dang dở. Giờ đây anh mới nhận ra rằng, An trong anh thật sự rất mờ nhạt. Cố hồi tưởng những khi họ bên nhau, anh có thể nhớ tất cả, duy chỉ gương mặt An là một khoảng trống hun hút.

Café sôi tỏa khắp căn phòng một mùi thơm dễ chịu.

“Bốp”.

Cốc café nghi ngút khói vừa rơi xuống sàn. Chất lỏng đen nóng chảy lấp loáng trên bàn chân Vinh. Trước mắt anh là Nhiên, con người bằng xương bằng thịt hai năm trước đã rời bỏ nơi này. Vinh chẳng biết phải nói gì, anh đứng như trời trồng, trong phút chốc các giác quan rời bỏ anh. Không khí căng đầy mùi café thảng hoặc trở nên vô vị. Vinh cảm tưởng thời gian đang giãn ra quanh mình. Bên ngoài, mưa vẫn âm ỉ.

Xem tiếp tại đây

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s